Kết quả tìm kiếm cho "cô gái thả tim"
Kết quả 1 - 12 trong khoảng 317
Ở Tây Nguyên, mùa Xuân mang dáng dấp rất đặc biệt. Người dân gọi đó là mùa “ning nơng”, mùa “ăn năm uống tháng”..., thường bắt đầu từ cuối tháng 11 năm trước và kéo dài đến tận tháng 3, tháng 4 năm sau.
Mùa xuân trăm hoa đua nở, vạn vật rực rỡ nên mỗi cô gái dường như cũng rực rỡ, tươi sáng và ngời lên hương sắc đằm thắm dịu dàng. Nàng hãy tận hưởng tiết xuân mát dịu đầu mùa cùng những chiếc váy hoa tuyệt đẹp.
Nhiều người trẻ hiện nay chưa từng thấy cây nêu trước ngõ, chưa nghe chuyện gánh nước cầu may, không biết về tục Xúc xắc xúc xẻ, hay “đi sêu Tết” - những phong tục Tết xa xưa giờ chỉ còn là hoài niệm.
Tôi đã già rồi - cái tuổi mà đôi chân không còn nhanh, ánh mắt không còn tinh như thuở nào. Thế nhưng, mỗi độ xuân về, lòng tôi vẫn nao nao, rạo rực. Ở nơi núi rừng ấy, mùa xuân về nhẹ như một làn mây, trong như giọt sương sớm, dịu dàng như tiếng suối chảy qua khe đá. Và giữa đất trời trong trẻo, phiên chợ vùng cao lại hiện lên, rộn ràng mà bình yên, giản dị mà thắm đượm tình người.
(Dân trí) - Với các công cụ AI miễn phí, người dùng có thể tự tạo những bức ảnh mang đậm không khí Tết mà không cần chụp ảnh cầu kỳ.
Váy dáng dài liền thân không chỉ tiện lợi mà còn có thể đảm nhiệm nhiều chức năng như trang phục diện đi làm và đi chơi, đi tiệc và hẹn hò. Xuống phố mùa này, nàng ưu ái chọn các thiết kế váy liền thân tối giản, linh hoạt và có điểm nhấn riêng.
Con đường từ Hà Nội lên cao nguyên Mộc Châu luôn có những khúc cua tay áo khiến chúng ta thường phải đi chậm lại. Không hẳn vì đèo dốc, mà bởi những khoảnh khắc rất đẹp của thiên nhiên với sương mỏng như dải lụa vắt ngang sườn núi, những đồi cỏ xanh mở ra mênh mang, ngút tầm mắt, và cái se lạnh rất riêng của cao nguyên len lỏi qua từng lớp áo…
Những ngày rảnh rỗi, tôi hay đưa gia đình về thăm xứ vườn Khánh Hòa, xã Mỹ Đức. Ở đó, có người ông hơn 90 tuổi đời còn bền bỉ giữ gìn tình cảm sâu nặng với mảnh đất cha ông.
“Đời ta có khi tựa lá cỏ. Ngồi hát ca rất tự do. Nhiều khi bỗng như trẻ nhớ nhà. Từ những phố xưa tôi về”… (Đêm thấy ta là thác đổ - Trịnh Công Sơn).
Sau 5 tháng trăn trở, anh Nguyễn Toại Nguyện (ngụ xã Hóc Môn, TP.Hồ Chí Minh) cùng con gái tìm ra giải pháp thoát hiểm bằng cáp xiên, với mong muốn góp thêm phương án thoát nạn khi xảy ra sự cố cháy nổ tại nhà cao tầng.
Theo nhiều cá nhân, họ nhận thấy những dấu hiệu thiếu minh bạch khi tham gia dự án “Nuôi em”, thông tin phản hồi chậm, nhưng việc giục đóng tiền rất nhanh.
Từ một cô gái nghèo mới học hết lớp 6, đi làm thuê khắp nơi để phụ giúp gia đình, chị Thái Kim Hiền (46 tuổi, ngụ xã Tân Thạnh, tỉnh An Giang) đã trở thành chủ những vuông sò huyết và cá bống mú quy mô lớn. Hơn 20 năm bám mặn, bám biển, chị đã gây dựng được cơ ngơi với lợi nhuận 700 - 800 triệu đồng mỗi năm, trở thành tấm gương phụ nữ nông thôn dám nghĩ, dám làm, bền bỉ vượt khó vươn lên.